Thấy Vạn Nhân Thải đã ký linh hồn khế ước với mình, Liễu Thương Ngô lạnh lùng cười, phất tay ra hiệu cho đám thủ hạ.
“Áp giải Vạn Hải Triều tới Tĩnh Tâm Trai ở hậu sơn, nghiêm mật canh giữ, không cho bất kỳ kẻ nào đến gần, cũng không được để lão tắt thở; còn Vạn Nhân Thải thì tạm thời giam lỏng, chưa có lệnh của ta, không được bước ra khỏi phòng nửa bước.”
Mấy tên đệ tử bị khống chế đồng thanh lĩnh mệnh, lập tức tiến lên, thô bạo kéo Vạn Nhân Thải ra, khiêng Vạn Hải Triều đang thoi thóp rời đi. Vạn Nhân Thải bị cưỡng ép lôi đi, cứ đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn lại, đáy mắt chất đầy tuyệt vọng cùng hận ý, nhưng đã không còn sức xoay chuyển tình thế.
Liễu Thương Ngô nhìn khoảng trống giữa đại điện, sửa sang lại y bào nhuốm máu, nhanh chóng thu liễm hắc khí quanh người, rồi đổi sang bộ mặt ôn hòa giả nhân giả nghĩa, nơi đáy mắt thoáng hiện một tia hiểm độc đầy toan tính.




